登观音山

明代 宗臣
一上孤峰破大荒,吴山楚水共苍茫。云间栋宇垂天渚,江上鼋鼍吹石梁。 绝壁昼开风雨色,断虹秋挂薜萝长。吾将从此寻瑶草,黄鹄天风好共翔。
shàng fēng huāng   shān chǔ shuǐ gòng cāng máng yún jiān dòng chuí tiān zhǔ jiāng   shàng yuán tuó chuī shí liáng    
jué zhòu kāi fēng   duàn hóng qiū guà luó zhǎng jiāng cóng xún yáo cǎo huáng   tiān fēng hǎo gòng xiáng