登瓘山绝顶
展游遂上瓘山巅,登顿危崖鸟道悬。沃若川原纷旷望,清涟湖水共澄鲜。
图经谁辨千年后,往哲空怀百代前。惆怅偶来还即去,无由独往住苍烟。
zhǎn
展
yóu
游
suì
遂
shàng
上
guàn
瓘
shān
山
diān
巅
,
dēng
登
dùn
顿
wēi
危
yá
崖
niǎo
鸟
dào
道
xuán
悬
wò
。
ruò
沃
chuān
若
yuán
川
fēn
原
kuàng
纷
wàng
旷
qīng
望
,
lián
清
hú
涟
shuǐ
湖
gòng
水
chéng
共
xiān
澄
鲜
。
tú
图
jīng
经
shuí
谁
biàn
辨
qiān
千
nián
年
hòu
后
,
wǎng
往
zhé
哲
kōng
空
huái
怀
bǎi
百
dài
代
qián
前
chóu
。
chàng
惆
ǒu
怅
lái
偶
huán
来
jí
还
qù
即
wú
去
,
yóu
无
dú
由
wǎng
独
zhù
往
cāng
住
yān
苍
烟
。