登广陵栖灵寺塔

唐代 高适
淮南富登临,兹塔信奇最。直上造云族,凭虚纳天籁。 迥然碧海西,独立飞鸟外。始知高兴尽,适与赏心会。 连山黯吴门,乔木吞楚塞。城池满窗下,物象归掌内。 远思驻江帆,暮时结春霭。轩车疑蠢动,造化资大块。 何必了无身,然后知所退。
huái nán dēng lín   xìn zuì zhí shàng zào yún   píng tiān lài
jiǒng rán hǎi 西   fēi niǎo wài shǐ zhī gāo xìng jìn   shì shǎng xīn huì
lián shān àn mén   qiáo tūn chǔ sāi chéng chí mǎn chuāng xià   xiàng guī zhǎng nèi
yuǎn zhù jiāng fān   shí jié chūn ǎi xuān chē chǔn dòng   zào huà kuài
liǎo shēn   rán hòu zhī suǒ tuì 退