登广教院阁

宋代 韩琦
岑寂禅扉启昼关,公馀为会一开颜。高台面垒包平野,老柏参天碍远山。 花去春丛蝴蝶乱,雨匀朝圃桔槔闲。徘徊轩槛何时下,直待前枝倦鹊还。
cén chán fēi zhòu guān   gōng wèi huì kāi yán gāo tái miàn lěi bāo píng lǎo   bǎi cān tiān ài yuǎn shān    
huā chūn cóng dié luàn   yún cháo jié gāo xián pái huái xuān jiàn shí xià zhí   dài qián zhī juàn què hái