登鹳

宋代 李之仪
大河南奔山北走,脐裂天涯懒回首。撞钟击鼓醉横参,恃险英雄骨已朽。 岁暮风烟尤可悲,功名白发不相期。重来好是当晴日,应有鸡群翡翠儿。
nán bēn shān běi zǒu   liè tiān lǎn huí shǒu zhuàng zhōng zuì héng cān shì   xiǎn yīng xióng xiǔ    
suì fēng yān yóu bēi   gōng míng bái xiāng chóng lái hǎo shì dāng qíng yīng   yǒu qún fěi cuì ér