登歌风台

元代 萨都剌
歌风台前河水黄,歌风台前春草碧。 黄河之水日夜流,碧草年年自春色。当时汉祖为帝王,龙泉三尺飞秋霜。 五年马上得天下,富贵乐在归故乡。里中父老争拜跪,拄杖麻鞋见天子。 龙颜自喜还自伤,一半随龙半为鬼。翻思向日亭长时,一身捧檄日夜驰。 只今宇宙极四海,一榻之外难撑持。却思猛士卫神宇,安得长年在乡土。 可怜创业垂统君,却使乾机付诸吕。淮阴年少韩将军,金戈铁马立战勋。 藏弓烹犬太急迫,解衣推食何殷勤。倒使英雄遭妇手,血溅红裙当斩首。 萧何下狱子房归,左右功臣皆掣肘。还乡却赋《大风歌》,向来老将今无多。 咸阳宫殿眼亲见,今日荆棘埋铜驼。 台前老人泪如雨,为言不特汉高祖。古来此事无不然,稍稍升平忘险阻。 荒凉古庙依高台,前人已矣今人哀。悲歌感慨下台去,断碑春雨生莓苔。
fēng tái qián shuǐ huáng   fēng tái qián chūn cǎo
huáng zhī shuǐ liú   cǎo nián nián chūn dāng shí hàn wèi wáng   lóng quán sān chǐ fēi qiū shuāng
nián shàng tiān xià   guì zài guī xiāng zhōng lǎo zhēng bài guì   zhǔ zhàng xié jiàn tiān
lóng yán hái shāng   bàn suí lóng bàn wèi guǐ fān xiàng tíng zhǎng shí   shēn pěng chí
zhī jīn zhòu hǎi   zhī wài nán chēng chí què měng shì wèi shén   ān cháng nián zài xiāng
lián chuàng chuí tǒng jūn   què shǐ 使 qián zhū huái yīn nián shào hán jiāng jūn   jīn tiě zhàn xūn
cáng gōng pēng quǎn tài   jiě tuī shí yīn qín dào shǐ 使 yīng xióng zāo shǒu   xuè jiàn hóng qún dāng zhǎn shǒu
xiāo xià fáng guī   zuǒ yòu gōng chén jiē chè zhǒu huán xiāng què fēng 》,   xiàng lái lǎo jiàng jīn duō
xián yáng gōng diàn 殿 yǎn qīn jiàn   jīn jīng mái tóng tuó
tái qián lǎo rén lèi   wéi yán hàn gāo lái shì rán   shāo shāo shēng píng wàng xiǎn
huāng liáng miào gāo tái   qián rén jīn rén āi bēi gǎn kǎi xià tái   duàn bēi chūn shēng méi tái