登阁

宋代 朱熹
横空敞新阁,高处绝炎氛。野迥长风入,天秋凉气分。 凭栏生逸想,投迹远人群。终忆茅檐外,空山多白云。
héng kōng chǎng xīn   gāo chù jué yán fēn jiǒng cháng fēng tiān   qiū liáng fēn    
píng lán shēng xiǎng   tóu yuǎn rén qún zhōng máo yán wài kōng   shān duō bái yún