登高丘而望远海行

明代 王世贞
登高丘而望远海,秦王者何二千载。阿阙王基竟已灰,瀛洲仙药空谁采。 初从梁甫匮金书,七十二君俱不如。已借神鞭驱怒石,复张连弩射游鱼。 归来尽灭儒生口,徐市茫茫竟何有。祖龙未朽骊山身,亡鹿先归赤帝手。 赤帝诸孙犹不闻,文成五利日纷纷。请君试上长安问,唯有甘泉一片云。
dēng gāo qiū ér wàng yuǎn hǎi   qín wáng zhě èr qiān zǎi ā quē wáng jìng huī yíng   zhōu xiān yào kōng shuí cǎi    
chū cóng liáng kuì jīn shū   shí èr jūn jiè shén biān shí   zhāng lián shè yóu    
guī lái jǐn miè shēng kǒu   shì máng máng jìng yǒu lóng wèi xiǔ shān shēn wáng   xiān 鹿 guī chì shǒu    
chì zhū sūn yóu wén   wén chéng fēn fēn qǐng jūn shì shàng cháng ān wèn wéi   yǒu gān quán piàn yún