登高丘而望远海

明代 丘浚
登高丘,望远海。身居㟪垒间,目极苍茫外。神游八表纵大观,气嘘千丈发长慨。 直从混沌凿破初,大遍虚空无尽界。天于子会开一元,地自坤隅分两戒。 山万重,水千派,神禹劳劳躬四载。野外脩途七圣迷,海上神山六鳌戴。 波涛汹汹泛苍溟,沙漠茫茫连紫塞。岂不欲鼓枻登瀛洲,却愁弱水难胜芥。 岂不欲振策赴瑶池,恨无神骏能历块。不如振衣千仞冈,老眼空明无障碍。 近山列翠屏,远山抹青黛。大华三峰势若蹲,黄河九曲流如带。 舜功封浚四海同,禹迹平成万世赖。三十六洞天,处处藏神怪。 七十二福地,一一异姿态。驱山走海入双瞳,咀今嚼古供一嘬。 山岳降神生异材,景物因人成胜槩。安期竟不来,汉武空相待。 岘山依旧存,杜子今安在。挂剑殊非昔日坟,钓鱼乃是今时濑。 赤壁人寻折戟磨,浯溪客打残碑卖。往古来今,倏成忽败。 物理不齐,时光难再。扶世教者何人,历变故兮几代。 古迹日巳湮,昔人日巳迈。琼楼玉宇不胜寒,民堕颠崖苦凋瘵。 重衾春暖梦无鱼,破釜尘生色如菜。口谈诗礼半盗儒,醉拥韬钤多债帅。 惜时感事气填胸,以手抚摩聊一慨。君不见地为舆,天为盖,人在其间稊米大。 分明芥子纳须弥,毛孔真能容渤澥。逐日何须随夸父,步地谁云有章亥。 请学尼丘古圣神,越过东山登泰岱。
dēng gāo qiū   wàng yuǎn hǎi shēn wēi lěi jiān   cāng máng wài shén yóu biǎo zòng guān   qiān zhàng zhǎng kǎi      
zhí cóng hùn dùn záo chū   biàn kōng jìn jiè tiān zi huì kāi yuán   kūn fēn liǎng jiè    
shān wàn zhòng   shuǐ qiān pài   shén láo láo gōng zài wài xiū shèng hǎi   shàng shén shān liù áo dài    
tāo xiōng xiōng fàn cāng míng   shā máng máng lián sāi dēng yíng zhōu què   chóu ruò shuǐ nán shèng jiè    
zhèn yáo chí   hèn shén jùn néng kuài zhèn qiān rèn gāng lǎo   yǎn kōng míng zhàng ài    
jìn shān liè cuì píng   yuǎn shān qīng dài huá sān fēng shì ruò dūn huáng   jiǔ liú dài    
shùn gōng fēng jùn hǎi tóng   píng chéng wàn shì lài sān shí liù dòng tiān chù   chù cáng shén guài    
shí èr   姿 tài shān zǒu hǎi shuāng tóng   jīn jué gōng chuài    
shān yuè jiàng shén shēng cái   jǐng yīn rén chéng shèng gài ān jìng lái hàn   kōng xiāng dài    
xiàn shān jiù cún   zi jīn ān zài guà jiàn shū fēi fén diào   nǎi shì jīn shí lài    
chì rén xún zhé   cán bēi mài wǎng lái jīn shū   chéng bài    
  shí guāng nán zài shì jiào zhě rén   biàn dài    
yān   rén mài qióng lóu shèng hán mín   duò diān diāo zhài    
chóng qīn chūn nuǎn mèng   chén shēng cài kǒu tán shī bàn dào zuì   yōng tāo qián duō zhài shuài    
shí gǎn shì tián xiōng   shǒu liáo kǎi jūn jiàn wèi tiān   wèi gài rén   zài jiān    
fēn míng jiè   máo kǒng zhēn néng róng xiè zhú suí kuā   shuí yún yǒu zhāng hài    
qǐng xué qiū shèng shén   yuè guò dōng shān dēng tài dài