登高丘而望远海

明代 释宗泐
登高丘,望东溟。溟水方荡激,中有怒吼鲸。耸脊类峰岳,鼓浪如雷霆。 嘘涎喷沫云雾冥,扬鬐掉尾三山倾。腹吞巨舟者百十,虾蟹不足饥肠撑。 奈何骄悍当海横,官漕贾舶不敢行。鲛人织绡机杼停,神仙局蹐居蓬瀛。 天吴既辟易,龙伯亦震惊。徒为虫族长,空有水神名。 制御一颠倒,含羞请寻盟。吁嗟彼鲸何尔狞,恃其险恶雄势成。 若失此海水,何以藏其形。使居陆阜间,转眼遭剥烹。 海滨壮士瞋目瞪,拔剑欲往心悬旌。曷不诉之于上帝,天威下殛无遗生。 立见海水清且平,海光不动青瑶璚。
dēng gāo qiū   wàng dōng míng míng shuǐ fāng dàng zhōng   yǒu hǒu jīng sǒng lèi fēng yuè làng   léi tíng      
xián pēn yún míng   yáng diào wěi sān shān qīng tūn zhōu zhě bǎi shí xiā   xiè cháng chēng    
nài jiāo hàn dāng hǎi héng   guān cáo jiǎ gǎn xíng jiāo rén zhī xiāo zhù tíng shén   xiān péng yíng    
tiān   lóng zhèn jīng wèi chóng zhǎng kōng   yǒu shuǐ shén míng    
zhì diān dào   hán xiū qǐng xún méng jiē jīng ěr níng shì   xiǎn è xióng shì chéng    
ruò shī hǎi shuǐ   cáng xíng shǐ 使 jiān zhuǎn   yǎn zāo pēng    
hǎi bīn zhuàng shì chēn dèng   jiàn wǎng xīn xuán jīng zhī shàng tiān   wēi xià shēng    
jiàn hǎi shuǐ qīng qiě píng   hǎi guāng dòng qīng yáo qióng