登高丘而望远海

明代 顾璘
豋高而望远,不见天地端。日月互上下,东西如跳丸。 长风自何起,瀛海翻波澜。六鳌正抃舞,五岳无时安。 恍惚青天中,仙人跨飞鸾。邀我谒帝室,金门郁盘桓。 青龙对人怒,玉女倾笑欢。彷徨返故路,北斗方阑干。 坐地仰天叹,三日不能餐。
dēng gāo ér wàng yuǎn   jiàn tiān duān yuè shàng xià dōng   西 tiào wán    
cháng fēng   yíng hǎi fān lán liù áo zhèng biàn   yuè shí ān    
huǎng qīng tiān zhōng   xiān rén kuà fēi luán yāo shì jīn   mén pán huán    
qīng lóng duì rén   qīng xiào huān páng huáng fǎn běi   dǒu fāng lán gān    
zuò yǎng tiān tàn   sān néng cān