登高丘而望远海

清代 顾大申
轩皇且战且学仙,桥山弓剑攀龙髯。吁嗟政彻不及此,扶桑沧海空青天。 沙丘之云茂陵树,万弩射鱼气张怒。童男未返青雀遥,银雁金凫起泉路。 琼田草不死,蓬莱尘不飞。丹丘灵药如可致,千秋万岁讵相辞。 汾阴宫,琅琊碣,石麟秋草莽萧萧,铜仙望断咸阳阙。 不见当时九鼎我,鼎湖云气时明灭。
xuān huáng qiě zhàn qiě xué xiān   qiáo shān gōng jiàn pān lóng rán jiē zhèng chè   sāng cāng hǎi kōng qīng tiān
shā qiū zhī yún mào líng shù   wàn shè zhāng tóng nán wèi fǎn qīng què yáo   yín yàn jīn quán
qióng tián cǎo   péng lái chén fēi dān qiū líng yào zhì   qiān qiū wàn suì xiāng
fén yīn gōng   láng jié   shí lín qiū cǎo mǎng xiāo xiāo   tóng xiān wàng duàn xián yáng quē
jiàn dāng shí jiǔ dǐng   dǐng yún shí míng miè