登高丘而望远海

唐代 李涛
登高丘,望远海,万里长城今何在。坐使神州竟陆沉,夷甫诸人合菹醢。 望远海,登高丘。知我者谓我心忧,不知我者谓我何求。 归枕蓬莱漱弱水,大观宇宙真蜉蝣。
dēng gāo qiū   wàng yuǎn hǎi   wàn cháng chéng jīn zài zuò shǐ 使 shén zhōu jìng chén   zhū rén hǎi
wàng yuǎn hǎi   dēng gāo qiū zhī zhě wèi xīn yōu   zhī zhě wèi qiú
guī zhěn péng lái shù ruò shuǐ   guān zhòu zhēn yóu