登甘露台

唐代 刘言史
偶至无尘空翠间,雨花甘露境闲闲。 身心未寂终为累,非想天中独退还。
ǒu zhì chén kōng cuì jiān   huā gān jìng xián xián
shēn xīn wèi zhōng wèi lèi   fēi xiǎng tiān zhōng tuì 退 huán