登福先寺上方然公禅室

唐代 蔡希寂
名都标佛刹,梵构临河干。举目上方峻,森森青翠攒。 步登诸劫尽,忽造浮云端。当暑敞扃闼,却嫌絺绤寒。 禅房最高顶,静者殊闲安。疏雨向空城,数峰帘外盘。 午钟振衣坐,招我同一餐。真味杂饴露,众香唯茝兰。 晚来恣偃俯,茶果仍留欢。
míng dōu biāo shā   fàn gòu lín gàn shàng fāng jùn   sēn sēn qīng cuì zǎn
dēng zhū jié jǐn   zào yún duān dāng shǔ chǎng jiōng   què xián chī hán
chán fáng zuì gāo dǐng   jìng zhě shū xián ān shū xiàng kōng chéng   shù fēng lián wài pán
zhōng zhèn zuò   zhāo tóng cān zhēn wèi   zhòng xiāng wéi chǎi lán
wǎn lái yǎn   chá guǒ réng liú huān