登俯江亭
帝城秋色逐人来,吴楚东南首重回。风起大江龙抱石,日高天柱客登台。
一尊芳草晴相媚,十里芙蓉秋未开。酒罢忽歌湘水曲,浮云何处不堪哀。
dì
帝
chéng
城
qiū
秋
sè
色
zhú
逐
rén
人
lái
来
,
wú
吴
chǔ
楚
dōng
东
nán
南
shǒu
首
chóng
重
huí
回
fēng
。
qǐ
风
dà
起
jiāng
大
lóng
江
bào
龙
shí
抱
rì
石
,
gāo
日
tiān
高
zhù
天
kè
柱
dēng
客
tái
登
台
。
yī
一
zūn
尊
fāng
芳
cǎo
草
qíng
晴
xiāng
相
mèi
媚
,
shí
十
lǐ
里
fú
芙
róng
蓉
qiū
秋
wèi
未
kāi
开
jiǔ
。
bà
酒
hū
罢
gē
忽
xiāng
歌
shuǐ
湘
qǔ
水
fú
曲
,
yún
浮
hé
云
chǔ
何
bù
处
kān
不
āi
堪
哀
。