登鹅湖妙峰亭次韵

宋代 刘子翚
偶向妙峰亭上望,一襟寒色近春分。 晴风吹放天全露,吹尽江南江北云。
ǒu xiàng miào fēng tíng shàng wàng   jīn hán jìn chūn fēn  
qíng fēng chuī fàng tiān quán   chuī jǐn jiāng nán jiāng běi yún