登鹅鼻山至绝顶访秦刻石且北望大海山路危甚

宋代 陆游
街头旋买双芒屩,作意登山殊不恶。 苍崖无罅竹鞭逸,崩石欲坠松根络。 凭高开豁快送目,历险崎岖危著脚。 川云忽起两蛟舞,瀑水高吹万珠落。 大岩空腔谁所刳?绝壁峭立端疑削。 坡平或可坐百人,峡束仅容飞一鹤。 蛇蹊岌岌头自眩,鬼谷惨惨神先愕。 秦皇马迹散莓苔,如镌非镌凿非凿。 残碑不禁野火燎,造物似报焚书虐。 人民城郭俱已非,烟海浮天独如昨。
jiē tóu xuán mǎi shuāng máng juē   zuò dēng shān shū è  
cāng xià zhú biān   bēng shí zhuì sōng gēn luò  
píng gāo kāi huō kuài sòng   xiǎn wēi zhù jiǎo  
chuān yún liǎng jiāo   shuǐ gāo chuī wàn zhū luò  
yán kōng qiāng shuí suǒ   jué qiào duān xuē  
píng huò zuò bǎi rén   xiá shù jǐn róng fēi  
shé tóu xuàn   guǐ cǎn cǎn shén xiān è  
qín huáng sàn méi tái   juān fēi juān záo fēi záo  
cán bēi jīn huǒ liǎo   zào shì bào fén shū nüè  
rén mín chéng guō fēi   yān hǎi tiān zuó