登东海龙兴寺高顶望海,简演公

唐代 刘长卿
朐山压海口,永望开禅宫。元气远相合,太阳生其中。 豁然万里馀,独为百川雄。白波走雷电,黑雾藏鱼龙。 变化非一状,晴明分众容。烟开秦帝桥,隐隐横残虹。 蓬岛如在眼,羽人那可逢。偶闻真僧言,甚与静者同。 幽意颇相惬,赏心殊未穷。花间午时梵,云外春山钟。 谁念遽成别,自怜归所从。他时相忆处,惆怅西南峰。
shān hǎi kǒu   yǒng wàng kāi chán gōng yuán yuǎn xiāng   tài yang shēng zhōng
huò rán wàn   wèi bǎi chuān xióng bái zǒu léi diàn   hēi cáng lóng
biàn huà fēi zhuàng   qíng míng fēn zhòng róng yān kāi qín qiáo   yǐn yǐn héng cán hóng
péng dǎo zài yǎn   rén féng ǒu wén zhēn sēng yán   shén jìng zhě tóng
yōu xiāng qiè   shǎng xīn shū wèi qióng huā jiān shí fàn   yún wài chūn shān zhōng
shuí niàn chéng bié   lián guī suǒ cóng shí xiāng chù   chóu chàng 西 nán fēng