登德风亭和契世玉韵

宋代 王士元
峨峨君子亭,卜筑山之阳。民居郁相拥,岩树翠疏行。 古镇遗金城,雄章佩玉刚。作郡多贤隽,圭璋粲颙昂。 殆近首阳阿,岂知石子冈。况当周晋交,淳风接洪荒。 琴攲谈笑馀,剑气牛斗傍。监收台鼎家,使君白璧光。 瀛洲倅车下,判公士林望。麟凤聚一时,匪徒获小康。 有客隆冬来,弭盖春风堂。徘徊仰召杜,讴吟继齐梁。 红烛辉椒概,葡萄侑伊凉。明发指蒲陕,东瞻慨复慷。
é é jūn tíng   zhù shān zhī yáng mín xiāng yōng yán   shù cuì shū xíng    
zhèn wèi jīn chéng   xióng zhāng pèi gāng zuò jùn duō xián jùn guī   zhāng càn yóng áng    
dài jìn shǒu yáng ā   zhī shí gāng kuàng dāng zhōu jìn jiāo chún   fēng jiē hóng huāng    
qín tán xiào   jiàn niú dòu bàng jiān shōu tái dǐng jiā shǐ   jūn 使 bái guāng    
yíng zhōu cuì chē xià   pàn gōng shì lín wàng lín fèng shí fěi   huò xiǎo kāng    
yǒu lóng dōng lái   gài chūn fēng táng pái huái yǎng shào ōu   yín liáng    
hóng zhú huī jiāo gài   tao yòu liáng míng zhǐ shǎn dōng   zhān kǎi kāng