登大茅峰

宋代 梁栋
杖藜绝顶穷追寻,青山世路争岖嵚。碧云遮断天外眼,春风吹老人间心。 大龙上天宝剑化,小龙入海明珠沈。无人更守玄帝鼎,有客欲问秦皇金。 巅崖谁念受辛苦,古洞未易潜幽深。神光不破幽暗恼,山鬼空作离骚吟。 我来俯仰一慷慨,山川良昔人民今。安得长松撑日月,华阳世界收层阴。 长啸一声下山去,草木为我留清音。
zhàng jué dǐng qióng zhuī xún   qīng shān shì zhēng qīn yún zhē duàn tiān wài yǎn chūn   fēng chuī lǎo rén jiān xīn    
lóng shàng tiān bǎo jiàn huà   xiǎo lóng hǎi míng zhū shěn rén gèng shǒu xuán dǐng yǒu   wèn qín huáng jīn    
diān shuí niàn shòu xīn   dòng wèi qián yōu shēn shén guāng yōu àn nǎo shān   guǐ kōng zuò sāo yín    
lái yǎng kāng kǎi   shān chuān liáng rén mín jīn ān cháng sōng chēng yuè huá   yáng shì jiè shōu céng yīn    
cháng xiào shēng xià shān   cǎo wèi liú qīng yīn