登慈佛寺

宋代 刘攽
清溪浅褰裳,嘉树大盈抱。古寺向百年,地幽景深好。 连峰拱苍翠,秋雨洗穹昊。客至登高楼,西风动衰草。 雄豪昔未遇,饭粥殆将老。岂知风云期,草昧及天造。 杖箠城下邑,倾囷载金宝。良知积困约,固不慰枯槁。 铭勋久犹存,馀烈漫浩浩。空馀祇树园,常此伊蒲祷。 阶除稍芜没,梁栋乍倾倒。顾览为徘徊,物化那能道。
qīng qiǎn qiān cháng   jiā shù yíng bào xiàng bǎi nián   yōu jǐng shēn hǎo    
lián fēng gǒng cāng cuì   qiū qióng hào zhì dēng gāo lóu   fēng 西 dòng shuāi cǎo    
xióng háo wèi   fàn zhōu dài jiāng lǎo zhī fēng yún cǎo   mèi tiān zào    
zhàng chuí chéng xià   qīng qūn zài jīn bǎo liáng zhī kùn yuē   wèi gǎo    
míng xūn jiǔ yóu cún   liè màn hào hào kōng shù yuán cháng   dǎo    
jiē chú shāo méi   liáng dòng zhà qīng dǎo lǎn wèi pái huái   huà néng dào