登城有作

唐代 杜荀鹤
上得孤城向晚春,眼前何事不伤神。遍看原上累累冢, 曾是城中汲汲人。尽谓黄金堪润屋,谁思荒骨旋成尘。 一名一宦平生事,不放愁侵易过身。
shàng chéng xiàng wǎn chūn   yǎn qián shì shāng shén biàn kàn yuán shàng lěi lěi zhǒng  
céng shì chéng zhōng rén jǐn wèi huáng jīn kān rùn   shuí huāng xuán chéng chén
míng huàn píng shēng shì   fàng chóu qīn guò shēn