登城楼远眺

清代 土居香国
苔壁篆瘦虫啾啾,有约不来吟独愁。纤云无痕碧落净,冰轮照出良中秋。 排户褰裳蹈我影,满街光景自异境。家家祭坛供豚醪,爆竹声迸纸灰冷。 城楼高攀承恩门,女墙凹凸连郊原。离离万瓦露凝白,清笳一声风旆翻。 南望台南云漠漠,彼胡为者恣威虐。雷霆精锐自天降,游魂不日就擒缚。 东望瀛州波漫漫,吟社群隽登楼观。观月万里思我不,醉拥诗城应罄欢。 俱我在者只明月,清光依依照须发。欲语羁怀默不应,云梯百尺玉蟾窟。 此时不醉恨何如,急叩门西尘里居。友终不来夜已半,绍兴醇酒澹水鱼。 举杯邀月月更白,拔剑砍空空愈碧。草贼出没羽檄频,电飞羽驰台北驿。
tái zhuàn shòu chóng jiū jiū   yǒu yuē lái yín chóu xiān yún hén luò jìng   bīng lún zhào chū liáng zhōng qiū
pái qiān cháng dǎo yǐng   mǎn jiē guāng jǐng jìng jiā jiā tán gōng tún láo   bào zhú shēng bèng zhǐ huī lěng
chéng lóu gāo pān chéng ēn mén   qiáng āo lián jiāo yuán wàn níng bái   qīng jiā shēng fēng pèi fān
nán wàng tái nán yún   wéi zhě wēi nüè léi tíng jīng ruì tiān jiàng   yóu hún jiù qín
dōng wàng yíng zhōu màn màn   yín shè qún juàn dēng lóu guàn guān yuè wàn   zuì yōng shī chéng yīng qìng huān
zài zhě zhǐ míng yuè   qīng guāng zhào huái 怀 yīng   yún bǎi chǐ chán
shí zuì hèn   kòu mén 西 chén yǒu zhōng lái bàn   shào xīng chún jiǔ dàn shuǐ
bēi yāo yuè yuè gèng bái   jiàn kǎn kōng kōng cǎo zéi chū pín   diàn fēi chí tái běi 驿