登城楼

宋代 董嗣杲
登临慰两眼,不暇顾炎天。 万顷大江水,枕压城郭边。 沙际少渔鼓,岸曲纷商船。 洪波沸赤日,碧树沈苍烟。 行客迷古道,游尘眯嚣廛。 伟哉乾坤秀,聚此楼观前。 夕雨濯暑烦,便觉体欲仙。 山光已滴滴,月色何娟娟。 更深天宇净,灯火照管弦。 归去抱凉睡,梦里嗟流年。
dēng lín wèi liǎng yǎn   xiá yán tiān  
wàn qǐng jiāng shuǐ   zhěn chéng guō biān  
shā shǎo   àn fēn shāng chuán  
hóng fèi chì   shù shěn cāng yān  
xíng dào   yóu chén xiāo chán  
wěi zāi qián kūn xiù   lóu guàn qián  
zhuó shǔ fán   biàn 便 jué xiān  
shān guāng   yuè juān juān  
gēng shēn tiān jìng   dēng huǒ zhào guǎn xián  
guī bào liáng shuì   mèng jiē liú nián