登城歌

宋代 张镃
二月二十八,花开满林莺恰恰。 春光谁遣插翅飞,雪色情知添鬓发。 暄风随我登古城,远树如簇山如萦。 一川渺瀰青镜平,云翳不定天疑行。 去船住船纵复横,日辉迸射光晶晶。 逆听万古苍蝇声,眼空故国唤不应。 鼎湖龙升朝帝廷,还领旧物苏函灵。 维先忠列为列星,侍尧受命行专征。 今上移军复四京,实遵天时协群情。 不战自可屈人兵,版图悉更郡县名。 蛇荒鸟夷颁朔正,礼乐制度重修明。 漏泉沛泽江海倾,小臣笔力鸿毛轻。 愿书诏命奔驿程,涤洗罪眚哀孤惸。 霜露所坠皆欢盈,此意一笑从谁评。 旧游安期丹想成,未须遣鹤来相迎。 我方居园学长生,后五百岁归蓬瀛。
èr yuè èr shí   huā kāi mǎn lín yīng qià qià  
chūn guāng shuí qiǎn chā chì fēi   xuě qíng zhī tiān bìn  
xuān fēng suí dēng chéng   yuǎn shù shān yíng  
chuān miǎo qīng jìng píng   yún dìng tiān xíng  
chuán zhù chuán zòng héng   huī bèng shè guāng jīng jīng  
tīng wàn cāng ying shēng   yǎn kōng guó huàn yīng  
dǐng lóng shēng cháo tíng   hái lǐng jiù hán líng  
wéi xiān zhōng liè wéi liè xīng   shì yáo shòu mìng xíng zhuān zhēng  
jīn shàng jūn jīng   shí zūn tiān shí xié qún qíng  
zhàn rén bīng   bǎn gèng jùn xiàn míng  
shé huāng niǎo bān shuò zhèng   yuè zhì chóng xiū míng  
lòu quán pèi jiāng hǎi qīng   xiǎo chén hóng 鸿 máo qīng  
yuàn shū zhào mìng bēn 驿 chéng   zuì shěng āi qióng  
shuāng suǒ zhuì jiē huān yíng   xiào cóng shuí píng  
jiù yóu ān dān xiǎng chéng   wèi qiǎn lái xiāng yíng  
fāng yuán xué cháng shēng   hòu bǎi suì guī péng yíng