登城东楼

宋代 王松
登陴望阙叹拳空,时事浮云大海东。绕郭溪声秋雨后,满楼山色夕阳中。 移家人困搬姜鼠,守土民愚负蝂虫。一片热肠双冷眼,愁来只合问苍穹!
dēng wàng quē tàn quán kōng   shí shì yún hǎi dōng rào guō shēng qiū hòu mǎn   lóu shān yáng zhōng    
jiā rén kùn bān jiāng shǔ   shǒu mín bǎn chóng piàn cháng shuāng lěng yǎn chóu   lái zhī wèn cāng qióng