登北固山望海

唐代 吴筠
此山镇京口,迥出沧海湄。跻览何所见,茫茫潮汐驰。 云生蓬莱岛,日出扶桑枝。万里混一色,焉能分两仪。 愿言策烟驾,缥缈寻安期。挥手谢人境,吾将从此辞。
shān zhèn jīng kǒu   jiǒng chū cāng hǎi méi lǎn suǒ jiàn   máng máng cháo chí
yún shēng péng lái dǎo   chū sāng zhī wàn hùn   yān néng fēn liǎng
yuàn yán yān jià   piāo miǎo xún ān huī shǒu xiè rén jìng   jiāng cóng