登北高峰

宋代 姚勉
秋风吹鬓影,凉意足登山。 人立晴林杪,猿啼霜雾间。 好山多佛占,浮世只僧閒。 我亦耽奇者,禅扉日叩关。
qiū fēng chuī bìn yǐng   liáng dēng shān  
rén qíng lín miǎo   yuán shuāng jiān  
hǎo shān duō zhàn   shì zhǐ sēng xián  
dān zhě   chán fēi kòu guān