登白衣寺钟楼

宋代 朱翌
凭高真欲驭西风,百里纤毫尽发蒙。 楼观相望秋色里,江山争丽海光中。 云容入座如相识,足力缘梯尚不穷。 肯使诗成夸得意,撞钟惊起坐禅翁。
píng gāo zhēn 西 fēng   bǎi xiān háo jǐn mēng  
lóu guàn xiāng wàng qiū   jiāng shān zhēng hǎi guāng zhōng  
yún róng zuò xiāng shí   yuán shàng qióng  
kěn shǐ 使 shī chéng kuā   zhuàng zhōng jīng zuò chán wēng