登安国寺南楼

明代 释智润
半生云水恣遨游,览胜重登百尺楼。叠嶂远排晴汉出,寒潮遥带夕阳流。 钟声隐约闻吴越,帘影依稀拂斗牛。唤起悲秋怀古恨,断鸿嘹呖满沧洲。
bàn shēng yún shuǐ áo yóu   lǎn shèng zhòng dēng bǎi chǐ lóu dié zhàng yuǎn pái qíng hàn chū   hán cháo yáo dài yáng liú
zhōng shēng yǐn yuē wén yuè   lián yǐng dòu niú huàn bēi qiū huái 怀 hèn   duàn hóng 鸿 liáo mǎn cāng zhōu