得南信四首 其四

唐代 王翰
负汝逃生出四围,饥寒奔走入山隈。父从旧友干衣去,母向邻家借米回。 早是幼时长处困,谁知嫁后又逢灾。佳人命薄诚如此,毁璧长歌心更哀。
táo shēng chū wéi   hán bēn zǒu shān wēi cóng jiù yǒu gān   xiàng lín jiā jiè huí
zǎo shì yòu shí cháng chǔ kùn   shéi zhī jià hòu yòu féng zāi jiā rén mìng chéng   huǐ cháng xīn gèng āi