得六弟书有归期

宋代 李彭
茶鼎起松风,明窗共昏旭。孰令著征衣,贫病为推毂。 畏途阻且长,况兹加烦促。忽传尺素书,欢喜三过读。 蔽芾恶木荫,前修慎其独。缺月耿孤桐,归云赴深谷。 吾拟诵招隐,残章留子读。
chá dǐng sōng fēng   míng chuāng gòng hūn shú lìng zhù zhēng pín   bìng wèi tuī    
wèi qiě zhǎng   kuàng jiā fán chuán chǐ shū huān   sān guò    
fèi è yīn   qián xiū shèn quē yuè gěng tóng guī   yún shēn    
sòng zhāo yǐn   cán zhāng liú