得了翁书并寄石芝云其味初淡中苦已而发甘鲜有

宋代 李纲
海日气射苍崖根,石上生枝乾藓文。构梯采掇资好事,中有至味难为言。 岂惟食淡兼攻苦,嚼蜡茹荼多欲吐。清甘徐发齿颊间,漱以寒泉如饮乳。 幽人赠我意已深,一掬可比千黄金。世间此味知者鲜,往往既吐还追寻。 我欲持之献君子,自古至言多逆耳。愿于苦处辨忠良,若待回甘真晚矣。
hǎi shè cāng gēn   shí shàng shēng zhī qián xiǎn wén gòu cǎi duō hǎo shì zhōng   yǒu zhì wèi nán wéi yán    
wéi shí dàn jiān gōng   jiáo duō qīng gān chǐ jiá 齿 jiān shù   hán quán yǐn    
yōu rén zèng shēn   qiān huáng jīn shì jiān wèi zhī zhě xiān wǎng   wǎng hái zhuī xún    
chí zhī xiàn jūn zi   zhì yán duō ěr yuàn chǔ biàn zhōng liáng ruò   dài huí gān zhēn wǎn