得奉世寄诗

宋代 刘攽
江城花柳复残春,每上高楼望所亲。身滞蛮舒谁与语,书来子弟尔成人。 老侵须鬓茎茎白,情在篇章字字新。幸有竹林堪纵傲,罢官真作自由身。
jiāng chéng huā liǔ cán chūn   měi shàng gāo lóu wàng suǒ qīn shēn zhì mán shū shuí shū   lái ěr chéng rén    
lǎo qīn bìn jīng jīng bái   qíng zài piān zhāng xīn xìng yǒu zhú lín kān zòng ào   guān zhēn zuò yóu shēn