得陈天常屯田斑筇竹二枚

宋代 梅尧臣
客初西蜀来,遗我双筇竹。 上有红泪斑,断非湘娥哭。 尝闻帝魂哀,嚎血滴草木。 春露洒更鲜,殷痕侵粉绿。 截为扶衰杖,万里出浴谷。 今来入我手,君勤意有嘱。 区区四十年,重趼生两足。 冠丱三男子,且与诗书读。 翁虽文章穷,尚以字遮目。 忍弃不以教,携归事樵牧。 故兹九节赠,用助老追逐。 杨朱非为岐,贾谊非为鵩。 及其悲恸时,岂不沾盈掬。 挥之傥著物,无迹染林麓。 因持此竹纹,勿叹前人独。
chū 西 shǔ lái   shuāng qióng zhú
shàng yǒu hóng lèi bān   duàn fēi xiāng é
cháng wén hún āi   háo xuè cǎo
chūn gèng xiān   yīn hén qīn fěn 绿
jié wèi shuāi zhàng   wàn chū
jīn lái shǒu   jūn qín yǒu zhǔ
shí nián   chóng jiǎn shēng liǎng
guān guàn sān nán   qiě shī shū
wēng suī wén zhāng qióng   shàng zhē
rěn jiào   xié guī shì qiáo
jiǔ jié zèng   yòng zhù lǎo zhuī zhú
yáng zhū fēi wéi   jiǎ fēi wéi
bēi tòng shí   zhān yíng
huī zhī tǎng zhù   rǎn lín
yīn chí zhú wén   tàn qián rén