得博罗信三首 其二
莫怨穹苍太不仁,万方此日总成尘。恩深累代心何憾,命尽全家泪又新。
残日沉山犹望旦,落花辞榭永无春。寻思最苦身仍在,黯黯风沙愁杀人。
mò
莫
yuàn
怨
qióng
穹
cāng
苍
tài
太
bù
不
rén
仁
,
wàn
万
fāng
方
cǐ
此
rì
日
zǒng
总
chéng
成
chén
尘
ēn
。
shēn
恩
lěi
深
dài
累
xīn
代
hé
心
hàn
何
mìng
憾
,
jǐn
命
quán
尽
jiā
全
lèi
家
yòu
泪
xīn
又
新
。
cán
残
rì
日
chén
沉
shān
山
yóu
犹
wàng
望
dàn
旦
,
luò
落
huā
花
cí
辞
xiè
榭
yǒng
永
wú
无
chūn
春
xín
。
sī
寻
zuì
思
kǔ
最
shēn
苦
réng
身
zài
仍
àn
在
,
àn
黯
fēng
黯
shā
风
chóu
沙
shā
愁
rén
杀
人
。