大醉梅花下走笔赋此

宋代 陆游
闭门坐叹息,不饮辄千日。 忽然酒兴生,一醉须一石。 檐头花易老,旗亭酒常窄。 出郊索一笑,放浪谢形役。 把酒梅花下,不觉日既夕。 花香袭襟袂,歌声上空碧。 我亦落乌巾,倚树吹玉笛。 人间奇事少,颇谓三勍敌。 酒阑江月上,珠树挂寒璧。 便疑从此僊,朝市长扫迹。 醉归乱一水,顿与异境隔。 终当骑梅龙,海上看春色。
mén zuò tàn   yǐn zhé qiān  
rán jiǔ xìng shēng   zuì shí  
yán tóu huā lǎo   tíng jiǔ cháng zhǎi  
chū jiāo suǒ xiào   fàng làng xiè xíng  
jiǔ méi huā xià   jué  
huā xiāng jīn mèi   shēng shàng kōng  
luò jīn   shù chuī  
rén jiān shì shǎo   wèi sān qíng  
jiǔ lán jiāng yuè shàng   zhū shù guà hán  
biàn 便 cóng xiān   cháo shì zhǎng sǎo  
zuì guī luàn shuǐ   dùn jìng  
zhōng dāng méi lóng   hǎi shàng kàn chūn