大觜乌

唐代 元稹
阳乌有二类,嘴白者名慈。求食哺慈母,因以此名之。 饮啄颇廉俭,音响亦柔雌。百巢同一树,栖宿不复疑。 得食先反哺,一身常苦羸。缘知五常性,翻被众禽欺。 其一觜大者,攫搏性贪痴。有力强如鹘,有爪利如锥。 音声甚eT嗗,潜通妖怪词。受日馀光庇,终天无死期。 翱翔富人屋,栖息屋前枝。巫言此乌至,财产日丰宜。 主人一心惑,诱引不知疲。转见乌来集,自言家转孳。 白鹤门外养,花鹰架上维。专听乌喜怒,信受若神龟。 举家同此意,弹射不复施。往往清池侧,却令鹓鹭随。 群乌饱粱肉,毛羽色泽滋。远近恣所往,贪残无不为。 巢禽攫雏卵,厩马啄疮痍。渗沥脂膏尽,凤凰那得知。 主人一朝病,争向屋檐窥。呦鷕呼群鵩,翩翻集怪鸱。 主人偏养者,啸聚最奔驰。夜半仍惊噪,鸺鶹逐老狸。 主人病心怯,灯火夜深移。左右虽无语,奄然皆泪垂。 平明天出日,阴魅走参差。乌来屋檐上,又惑主人儿。 儿即富家业,玩好方爱奇。占募能言鸟,置者许高赀。 陇树巢鹦鹉,言语好光仪。美人倾心献,雕笼身自持。 求者临轩坐,置在白玉墀。先问鸟中苦,便言乌若斯。 众乌齐搏铄,翠羽几离披。远掷千馀里,美人情亦衰。 举家惩此患,事乌逾昔时。向言池上鹭,啄肉寝其皮。 夜漏天终晓,阴云风定吹。况尔乌何者,数极不知危。 会结弥天网,尽取一无遗。常令阿阁上,宛宛宿长离。
yáng yǒu èr lèi   zuǐ bái zhě míng qiú shí   yīn míng zhī
yǐn zhuó lián jiǎn   yīn xiǎng róu bǎi cháo tóng shù   宿
shí xiān fǎn   shēn cháng léi yuán zhī cháng xìng   fān bèi zhòng qín
zhě   jué xìng tān chī yǒu qiáng   yǒu zhǎo zhuī
yīn shēng shén   e   T eT   qián tōng yāo guài shòu   guāng zhōng tiān
áo xiáng rén   qián zhī yán zhì   cái chǎn fēng
zhǔ rén xīn huò   yòu yǐn zhī zhuǎn jiàn lái   yán jiā zhuǎn
bái mén wài yǎng   huā yīng jià shàng wéi zhuān tīng   xìn shòu ruò shén guī
jiā tóng   tán shè shī wǎng wǎng qīng chí   què lìng yuān suí
qún bǎo liáng ròu   máo yuǎn jìn suǒ wǎng   tān cán wéi
cháo qín jué chú luǎn   jiù zhuó chuāng shèn zhī gāo jǐn   fèng huáng de zhī
zhǔ rén zhāo bìng   zhēng xiàng yán kuī yōu yǎo qún   piān fān guài chī
zhǔ rén piān yǎng zhě   xiào zuì bēn chí bàn réng jīng zào   xiū liú zhú lǎo
zhǔ rén bìng xīn qiè   dēng huǒ shēn zuǒ yòu suī   yǎn rán jiē lèi chuí
píng míng tiān chū   yīn mèi zǒu cēn lái yán shàng   yòu huò zhǔ rén er
ér jiā   wán hǎo fāng ài zhàn néng yán niǎo   zhì zhě gāo
lǒng shù cháo yīng   yán hǎo guāng měi rén qīng xīn xiàn   diāo lóng shēn chí
qiú zhě lín xuān zuò   zhì zài bái chí xiān wèn niǎo zhōng   pián 便 yán ruò
zhòng shuò   cuì yuǎn zhì qiān   měi rén qíng shuāi
jiā chéng huàn   shì shí xiàng yán chí shàng   zhuó ròu qǐn
lòu tiān zhōng xiǎo   yīn yún fēng dìng chuī kuàng ěr zhě   shù zhī wēi
huì jié tiān wǎng   jǐn cháng lìng ā shàng   wǎn wǎn 宿 cháng