答仲时高轩小酌之什

宋代 黄裳
韩公浩浩乐文字,乃笑红裙醉豪子。张侯切切务高洁,亦鄙双鬟献回雪。 东野先生穷且愁,蚯蚓窍中煎百忧。北舍主人贫亦欢,典衣取酒更未阑。 悲愁伤气岂足尚,拣择害道非所安。空色皆无适相遇,衮衮百年谁自苦。 太平功业时可为,万丈虹蜺不须吐。一源湛湛吾忘情,四人毁誉浮沤生。
hán gōng hào hào wén   nǎi xiào hóng qún zuì háo zhāng hóu qiē qiē gāo jié   shuāng huán xiàn huí xuě    
dōng xiān sheng qióng qiě chóu   qiū yǐn qiào zhōng jiān bǎi yōu běi shě zhǔ rén pín huān diǎn   jiǔ gèng wèi lán    
bēi chóu shāng shàng   jiǎn hài dào fēi suǒ ān kōng jiē shì xiāng gǔn   gǔn bǎi nián shuí    
tài píng gōng shí wèi   wàn zhàng hóng yuán zhàn zhàn wàng qíng   rén huǐ ōu shēng