答赵景猷诗

魏晋 曹摅
于铄赵生,载德相绍。挺此令嶷,素质皎皎。投迹清规,研思至道。 拟秋厉节,晞春振藻。 厉节伊何,如霜之荣。怀玉匿采,抱兰秘馨。藏器俟贾,潜秀养英。 海蓄其流,山积其壤。表崇望显,源深润广。仰惟我友,含光昧爽。 谁谓未章,今将宣朗。 守真良难,知德者鲜。贤不闷时,乐在为善。陟彼弥高,流川日远。 无忧不至,敦尔攸践。 道有夷险,遇有通否。骥不称力,士贵所履。识归要会,岂嫌涂轨。 苟非德义,于我糠秕。 泉竭龙逝,树茂鸟聚。郁彼北林,招其侪侣。嗟我孤根,枝叶胥胥。 岁寒靡托,远播江渚。 济济京华,俊乂并凑。悠悠遐裔,我独是赴。哀此离群,悲彼孤陋。 非无新好,人则惟旧。 义著往叶,分珍来裔。庶几与子,终兹不叙。岂如冬夏,寒暑易节。 斯诚既者,信不待誓。 实望嘉赠,披怀发中。直谅未闻,属致谦冲。投于幽谷,诫之已崇。 客过行云,虚其旋风。 导以水柔,示以火急。宽猛相济,孰能企及。古人难慕,洪流叵挹。 躯小裁博,余将焉袭。 翟氏载离,陈张终辱。交以时利,胡能不黩。窃怪吾子,自疑末俗。 愧以沙砾,何言金玉。
shuò zhào shēng   zǎi xiāng shào tǐng lìng   zhì jiǎo jiǎo tóu qīng guī yán   zhì dào      
qiū jié   chūn zhèn zǎo  
jié   shuāng zhī róng huái 怀 cǎi bào   lán xīn cáng jiǎ qián xiù   yǎng yīng      
hǎi liú   shān rǎng biǎo chóng wàng xiǎn yuán   shēn rùn guǎng yǎng 广 wéi yǒu hán guāng   mèi shuǎng      
shuí wèi wèi zhāng   jīn jiāng xuān lǎng  
shǒu zhēn liáng nán   zhī zhě xiān xián mèn shí   zài wéi shàn zhì gāo liú chuān   yuǎn      
yōu zhì   dūn ěr yōu jiàn  
dào yǒu xiǎn   yǒu tōng fǒu chēng shì   guì suǒ shí guī yào huì xián   guǐ      
gǒu fēi   kāng  
quán jié lóng shì   shù mào niǎo běi lín zhāo   chái jiē gēn zhī        
suì hán tuō   yuǎn jiāng zhǔ  
jīng huá   jùn bìng còu yōu yōu xiá   shì āi qún bēi   lòu      
fēi xīn hǎo   rén wéi jiù  
zhù wǎng   fēn zhēn lái shù zi zhōng   dōng xià hán shǔ   jié      
chéng zhě   xìn dài shì  
shí wàng jiā zèng   huái 怀 zhōng zhí liàng wèi wén shǔ   zhì qiān chōng tóu yōu jiè zhī   chóng      
guò xíng yún   xuàn fēng  
dǎo shuǐ róu   shì huǒ kuān měng xiāng shú   néng rén nán hóng liú        
xiǎo cái   jiāng yān  
shì zài   chén zhāng zhōng jiāo shí   néng qiè guài        
kuì shā   yán jīn