荅于鳦先

明代 王世贞
一春孤抱叹无当,行卷初开喜欲狂。今日君王应爱少,古时童子解为郎。 群珠拣尽无鱼目,六翮成来肯雁行。莫道李膺门第峻,久容文举独升床。
chūn bào tàn dàng   xíng juàn chū kāi kuáng jīn jūn wáng yīng ài shǎo   shí tóng jiě wèi láng    
qún zhū jiǎn jǐn   liù chéng lái kěn yàn háng dào yīng mén jùn jiǔ   róng wén shēng chuáng