荅元美喜于鳞被召见寄 其二

明代 李攀龙
那堪成僻性,非不爱明时。白发终怜我,青山好属谁。 连城高一抱,流水妙相知。君自墙东客,行藏岂更疑。
kān chéng xìng   fēi ài míng shí bái zhōng lián qīng   shān hǎo shǔ shuí    
lián chéng gāo bào   liú shuǐ miào xiāng zhī jūn qiáng dōng xíng   cáng gèng