大雨

宋代 陆游
北窗欲化庄生蝶,睡思蒙蒙栖倦睫。 川云忽带急雨来,万点纵横打荷叶。 坐收爽气入诗律,更借凉颸吹醉颊。 壤檐腐瓦凛欲堕,积潦中庭深可涉。 儿愁漏湿废夜课,妇畏泥涂停早饁。 老翁自笑独尔顽,更喜烟波摇短楫。
běi chuāng huà zhuāng shēng dié   shuì méng méng juàn jié  
chuān yún dài lái   wàn diǎn zòng héng  
zuò shōu shuǎng shī   gèng jiè liáng chuī zuì jiá  
rǎng yán lǐn duò   lǎo zhōng tíng shēn shè  
ér chóu lòu shī 湿 fèi   wèi tíng zǎo  
lǎo wēng xiào ěr wán   gèng yān yáo duǎn