大雨

宋代 文同
惊云驾长风,大雨洒九有。 崩腾百川倒,豪怒一雷走。 茫茫草木乱,隐隐岩谷吼。 高阁昼眠人,觉来但支肘。
jīng yún jià cháng fēng   jiǔ yǒu  
bēng téng bǎi chuān dào   háo léi zǒu  
máng máng cǎo luàn   yǐn yǐn yán hǒu  
gāo zhòu mián rén   jué lái dàn zhī zhǒu