大雨

唐代 杜甫
西蜀冬不雪,春农尚嗷嗷。上天回哀眷,朱夏云郁陶。 执热乃沸鼎,纤絺成缊袍。风雷飒万里,霈泽施蓬蒿。 敢辞茅苇漏,已喜黍豆高。三日无行人,二江声怒号。 流恶邑里清,矧兹远江皋。荒庭步鹳鹤,隐几望波涛。 沉疴聚药饵,顿忘所进劳。则知润物功,可以贷不毛。 阴色静陇亩,劝耕自官曹。四邻耒耜出,何必吾家操。
西 shǔ dōng xuě   chūn nóng shàng áo áo shàng tiān huí āi juàn   zhū xià yún táo
zhí nǎi fèi dǐng   xiān chī chéng yùn páo fēng léi wàn   pèi shī péng hāo
gǎn máo wěi lòu   shǔ dòu gāo sān xíng rén   èr jiāng shēng háo
liú è qīng   shěn yuǎn jiāng gāo huāng tíng guàn   yìn wàng tāo
chén yào ěr   dùn wàng suǒ jìn láo zhī rùn gōng   dài máo
yīn jìng lǒng   quàn gēng guān cáo lín lěi chū   jiā cāo