大有(小石)

宋代 周邦彦
仙骨清羸,沈腰憔悴,见傍人、惊怪消瘦。柳无言,双眉尽日齐斗。都缘薄幸赋情浅,许多时、不成欢偶。幸自也,总由他,何须负这心口。 令人恨、行坐儿断了更思量,没心求守。前日相逢,又早见伊仍旧。却更被温存后。都忘了、当时僝僽。便掐撮、九百身心,依前待有。
xiān qīng léi   shěn yāo qiáo cuì   jiàn bàng rén jīng guài xiāo shòu liǔ yán   shuāng méi jìn dòu dōu yuán xìng qíng qiǎn   duō shí chéng huān ǒu xìng   zǒng yóu   zhè xīn kǒu
lìng rén hèn xíng zuò ér duàn le gèng liáng   méi xīn qiú shǒu qián xiāng féng   yòu zǎo jiàn réng jiù què gèng bèi wēn cún hòu dōu wàng le dāng shí chán zhòu biàn 便 qiā cuō jiǔ bǎi shēn xīn   qián dài yǒu