答友人

宋代 胡铨
竹径萧疏杖履经,偕临流水诵黄庭。 秋风忽作世情冷,山色似惭君眼青。
zhú jìng xiāo shū zhàng jīng   xié lín liú shuǐ sòng huáng tíng  
qiū fēng zuò shì qíng lěng   shān shì cán jūn yǎn qīng