答友人

唐代 孟郊
白日照清水,浅深无隐姿。君子业高文,怀抱多正思。 砥行碧山石,结交青松枝。碧山无转易,青松难倾移。 落落出俗韵,琅琅大雅词。自非随氏掌,明月安能持。 千里不可倒,一返无近期。如何非意中,良觌忽在兹。 道语必疏淡,儒风易凌迟。愿存坚贞节,勿为霜霰欺。
bái zhào qīng shuǐ   qiǎn shēn yǐn 姿 jūn zi gāo wén   huái 怀 bào duō zhèng
xíng shān shí   jié jiāo qīng sōng zhī shān zhuǎn   qīng sōng nán qīng
luò luò chū yùn   láng láng fēi suí shì zhǎng   míng yuè ān néng chí
qiān dào   fǎn jìn fēi zhōng   liáng zài
dào shū dàn   fēng líng chí yuàn cún jiān zhēn jié   wèi shuāng xiàn