答阎求仁

宋代 黄庭坚
暮天携手步河梁,把酒淹留斜日光。 生当有别各异方,古人嗟此乐难当。 大梁嬉游少年场,春风花枝啭鹂黄。 节物谢徂岁渠央,来自江南登君堂。 秋气欲动闻寒螿,会几何日今别长。 与子观化言两忘,浩歌放船入莽苍。 绿藻刺眼红蕖香,湖月夜飞衣袂凉。 相从宴坐歌胡床,赠言锦绣邀报章。 君心温良志则刚,不能牛下学歌商。 欲谢世纷自翱翔,果行此策无乃良。 昔人所学浩渺茫,海涵地负无抵当。 弃捐其人及粃糠,帝王之功一豪芒。 既趋世故自遐遑,何异臧谷俱亡羊。 以生随之中道伤,止吾已知终必亡。 我亦闻之未能行,慨今无策可伏藏。 身藏衣食叶南阳,脱身自当及康强。 不待齿疏发苍浪,优游濠上如惠庄,论交莫逆与子相。
tiān xié shǒu liáng   jiǔ yān liú xié guāng
shēng dāng yǒu bié fāng   rén jiē nán dāng
liáng yóu shào nián chǎng   chūn fēng huā zhī zhuàn huáng
jié xiè suì yāng   lái jiāng nán dēng jūn táng
qiū dòng wén hán jiāng   huì jīn bié zhǎng
zi guān huà yán liǎng wàng   hào fàng chuán mǎng cāng
绿 zǎo yǎn hóng xiāng   yuè fēi mèi liáng
xiāng cóng yàn zuò chuáng   zèng yán jǐn xiù yāo bào zhāng
jūn xīn wēn liáng zhì gāng   néng niú xià xué shāng
xiè shì fēn áo xiáng   guǒ xíng nǎi liáng
rén suǒ xué hào miǎo máng   hǎi hán dàng
juān rén kāng   wáng zhī gōng háo máng
shì xiá huáng   zāng wáng yáng
shēng suí zhī zhōng dào shāng   zhǐ zhī zhōng wáng
wén zhī wèi néng xíng   kǎi jīn cáng
shēn cáng shí nán yáng   tuō shēn dāng kāng qiáng
dài chǐ 齿 shū cāng làng   yōu yóu háo shàng huì zhuāng   lùn jiāo zi xiāng